Thơ tình: Mênh mang nhớ em


Mênh mang nhớ em

Cuối tuần mùa sang anh lang thang thầm lặng
Cà phê một mình nơi quán vắng không quen
Chỉ muốn lúc này đây bên cạnh có em
Cảm nhận tình yêu, anh thèm được như vậy

 Thơ tình: Mênh mang nhớ em - 1

Nơi đây bây giờ mưa buồn giăng thế đấy
Nhớ em càng nhiều càng chỉ thấy cô đơn
Nghe mưa quanh mình từng giọt rớt nhiều hơn
Những giọt buồn kia rớt từng cơn trắng xóa

Mong manh cuộc tình ta thành người xa lạ
Một mình nơi này anh nhận cả đau thương
Mãi còn trong lòng những kỉ niệm buồn vương
Mình xa nhau rồi em lạc về phương ấy

Theo bước chân ai, vì sao lại như vậy?
Tình cảm vơi đầy chưa từng có nơi anh
Tại sao bỗng dưng em lại thấy mong manh
Từng giọt cà phê ru tình anh ngọt đắng

Sài Gòn chợt mưa rồi cũng lại chợt nắng
Sáng nay cà phê một mình chẳng có ai
Sao em không về bên anh để sớm mai
Sài Gòn cà phê mình bên nhau mãi mãi

Cà phê cuối tuần bỗng thấy mình khờ dại
Cơn gió đông nào lại thổi buồn mênh mang
Chợt muốn quên đi quên em trong vội vàng
Cho mùa thu sang không còn lang thang nữa!

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, THƠ TÌNH đến địa chỉ tamsudocgia@gmail.com, chúng tôi sẽ đăng bài miễn phí trong thời gian sớm nhất!

Share on Google Plus

About Nam Hải

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét